SỐ LƯỢT TRUY CẬP

2
4
1
3
6
4
0
ĐẠI BIỂU NHÂN DÂN TỈNH BẠC LIÊU Thứ Năm, 22/08/2013, 07:55

Tư tưởng Hồ Chí Minh về phê bình và tự phê bình

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh rất quan tâm giáo dục cán bộ, Đảng viên, nêu cao tinh thần tự phê bình và phê bình. Trong bài báo “Muốn thành cán bộ tốt phải có tinh thần tự chỉ trích” đăng trên báo Cứu quốc số 5 ngày 26 tháng 9 năm 1945, Người khẳng định: “Không chịu tự phê bình, tự chỉ trích thì không bao giờ tấn tới được”.

Trong Di chúc, Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn: “Trong Đảng thì dân chủ, rộng rãi, thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng”. Người dạy chúng ta: “Đảng Cách mạng cần tự phê bình và phê bình như ta cần không khí”, “cũng như người có bệnh nếu giấu diếm bệnh tật trong mình, không dám uống thuốc lâu ngày nặng thêm, nguy hiểm đến tính mạng”. “Một Đảng mà giấu diếm khuyết điểm của mình là một Đảng hỏng. Một Đảng có gan thừa nhận khuyết điểm của mình, vạch rõ những cái đó, vì đâu mà có khuyết điểm đó, xét rõ hoàn cảnh sinh ra khuyết điểm đó, rồi tìm mọi cách để sửa chữa khuyết điểm đó, như thế là một Đảng tiến bộ, mạnh mẽ, chắc chắn, chân chính”.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhiều lần chỉ rõ: phải thực hiện phê bình từ trên xuống, từ dưới lên và từ ngoài nhân dân vào; nghiêm chỉnh làm theo thứ tự: cấp trên làm trước, cấp dưới noi gương làm theo; tự phê bình trước, phê bình sau, phải làm thường xuyên, phải tự giác; chú trọng tự phê bình mình trước, phê bình người sau, tự phê bình mình là chính. Người nêu ra một tình trạng không lành mạnh trong Đảng là “Đối với cơ quan lãnh đạo, đối với người lãnh đạo, các Đảng viên và các cán bộ dù có ý kiến cũng không dám nói, dù muốn phê bình cũng sợ, không dám phê bình, thành thử cấp trên với cấp dưới cách biệt nhau. Trên thì tưởng cái gì cũng tốt đẹp, dưới thì có gì không dám nói ra. Họ không nói không phải vì họ không có ý kiến nhưng vì họ nghĩ nói ra cấp trên cũng không nghe, không xét, có khi lại bị “trù” là khác. Họ không dám nói ra thì họ cứ để trong lòng rồi sinh ra uất ức, chán nản. Rồi sinh ra thói không nói trước mặt, chỉ nói sau lưng; trong Đảng im tiếng, ngoài Đảng nhiều mồm, sinh ra thói xấu thậm thà, thậm thụt và những thói xấu khác”.

Chủ tịch Hồ Chí Minh cho rằng tự phê bình và phê bình là “thang thuốc hay nhất” để “phần tốt ở trong người nảy nở như hoa mùa xuân và phần xấu bị mất dần đi”. Người yêu cầu cán bộ Đảng viên “sau khi làm xong một công tác gì, hay sau mỗi ngày làm việc, cần phải tự kiểm điểm xem có chỗ nào nhầm lẫn, chỗ nào chưa đầy đủ, có được ưu điểm thì nên nhớ, được kinh nghiệm gì quý đáng ghi, phải bỏ hẳn thái độ xong việc thì thôi”. Theo Người, tự phê bình là “thật thà nhận, công khai nhận trước mặt mọi người những khuyết điểm của mình để tìm cách sửa chữa. Thật thà tự phê bình chẳng những giúp cho mình sửa chữa, giúp cho mình tiến bộ mà còn giúp cho người khác biết để tránh”.

Tự phê bình và sửa chữa khuyết điểm là cuộc đấu tranh tư tưởng giữa tiến bộ và lạc lậu, giữa sự trung thực và thói man trá, giữa bản lĩnh và ươn hèn. Do đó, Người khẳng định: “Tự phê bình và sửa chữa khuyết điểm có khi dễ, nhưng cũng có khi khó khăn, đau đớn, vì tự ái, vì thói quen, hoặc vì nguyên nhân khác. Đó là một cuộc đấu tranh. Tự mình không đánh thắng, cải tạo được mình, mà muốn cải tạo xã hội thì thật là vô lý”.

Người không chỉ nhắc nhở, chỉ dẫn chúng ta mà bản thân Người luôn biết lắng nghe một cách chân thành, luôn gương mẫu trong tự phê bình và phê bình để bản thân và đồng chí, anh em cũng tiến bộ, trưởng thành; để giữ cho Đảng luôn đoàn kết, thống nhất và thực sự trong sạch, vững mạnh. Người nói: “Tôi làm điều xấu, các đồng chí trông thấy phải phê bình cho tôi sửa chữa ngay, nếu tôi có vết nhọ trên trán, các đồng chí trông thấy lại lấy cớ “nể Cụ” không nói là tôi mang nhọ mãi. Nhọ ở trên trán thì không quan trọng, nhưng nếu có vết nhọ ở trong óc, ở tinh thần mà không nói cho người ta sửa tức là hại người”.

Bản thân Người luôn gương mẫu và nghiêm túc tự phê bình, năm tháng sau khi nước nhà độc lập, Người đã viết bài “Tự phê bình” nói rõ những việc đã làm được, chưa làm được của Chính phủ: “Những sự thành công là nhờ đồng bào cố gắng. Những khuyết điểm kể trên là lỗi tại tôi”. Khi phát hiện sai lầm trong cải cách ruộng đất, Người đã kiên quyết chỉ đạo sửa chữa và tự kiểm điểm bản thân “vì ta thiếu dân chủ nên nghe ít, thấy ít, nên bây giờ ta phải dân chủ. Những khuyết điểm, sai lầm của Bộ Chính trị cũng là của tôi. Tôi nhận trách nhiệm trong lúc sóng gió này”. Sau đó Người đã thay mặt Đảng và Chính phủ nhận lỗi trước Quốc hội và trước Quốc dân đồng bào. Hình ảnh vị lãnh tụ cao nhất của Đảng, Nhà nước lấy khăn lau nước mắt khi nhận lỗi đã làm xúc động đồng bào và chiến sĩ cả nước.

Thấm nhuần lời dạy của Bác, dũng cảm tự phê bình và phê bình theo tư tưởng Hồ Chí Minh, Đảng ta luôn coi tự phê bình và phê bình là quy luật tồn tại và phát triển của Đảng, là vũ khí sắc bén để xây dựng Đảng, để giáo dục rèn luyện cán bộ, Đảng viên. Trong bài phát biểu kết luận Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phân tích “Đây là khâu mấu chốt nhất nhưng thực hiện cũng có nhiều khó khăn nhất. Bởi vì nó đòi hỏi mỗi người phải tự phân tích, mổ xẻ những ưu, khuyết điểm của chính bản thân mình; phải nhận xét đánh giá về người khác. Nếu không thật tự giác, chân thành, công tâm thì rất dễ chủ quan, thường chỉ thấy ưu điểm, mặt mạnh của mình nhiều hơn người khác; trong khi chỉ thấy khuyết điểm, mặt yếu của người khác nhiều hơn mình. Nếu không hết lòng vì sự nghiệp chung, không có dũng khí, không thật sự cầu thị thì không dám nói hết khuyết điểm của mình và không dám phê bình người khác; nhất là phê bình cấp trên. Thái độ nể nang, hữu khuynh, im lặng là vàng, hoặc thái độ cực đoan, muốn lợi dụng phê bình để đả kích người khác, gây rối nội bộ, đều là không đúng. Tự phê bình và phê bình đòi hỏi mỗi người phải có tinh thần tự giác rất cao, có tình thương yêu đồng chí thực sự và phải có dũng khí đấu tranh thẳng thắn, chân tình”.

Trong bối cảnh hiện nay, chúng ta cùng nhau suy ngẫm lại những lời dạy chí lý, chí tình của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Mỗi cán bộ, Đảng viên, mỗi tổ chức Đảng phải thấm nhuần sâu sắc tư tưởng của Người; nêu cao dũng khí, dũng cảm tự phê bình và phê bình theo tư tưởng của Người nhằm tạo sự chuyển biến thực sự, khắc phục những hạn chế, yếu kém trong công tác xây dựng Đảng; không ngừng nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng, củng cố niềm tin trong Đảng, niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, xây dựng Đảng ta thật sự trong sạch, vững mạnh; xứng đáng là một Đảng Cộng sản cầm quyền hết lòng vì nước, vì dân; vì sự phát triển và phồn vinh của đất nước, của dân tộc./.

Ban biên tập


Số lượt người xem: 1965 Bản inQuay lại

TIN MỚI HƠN

TIN ĐÃ ĐƯA

Xem tiếp
Xem theo ngày Xem theo ngày