SỐ LƯỢT TRUY CẬP

2
9
8
3
7
4
7
ĐẠI BIỂU NHÂN DÂN TỈNH BẠC LIÊU Thứ Hai, 21/03/2016, 14:05

Phong cách Hồ Chí Minh - Một tài sản vô giá

Phong cách Hồ Chí Minh là một tài sản vô giá đối với dân tộc và nhân loại. Người không chỉ làm rạng rỡ dân tộc ta, non sông đất nước ta, mà còn để lại một dấu ấn trong quá trình phát triển của nhân loại. Phong cách quần chúng, dân chủ, nêu gương Hồ Chí Minh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong tình hình hiện nay vì nó liên quan đến nhân dân và cán bộ lãnh đạo chủ chốt.

Phong cách được hiểu là cái đặc sắc, độc đáo, riêng có của chủ thể, không lẫn vào đâu được; là sáng tạo thật sự, tự nhiên, không giả tạo, đích thực là chân - thiện - mỹ; phong cách chính là con người, là văn hóa làm người, là đạo làm người, trải nghiệm cả cuộc đời. Phong cách Hồ Chí Minh là một tài sản vô giá đối với dân tộc và nhân loại. Người không chỉ làm rạng rỡ dân tộc ta, non sông đất nước ta, mà còn để lại một dấu ấn trong quá trình phát triển của nhân loại. Phong cách quần chúng, dân chủ, nêu gương Hồ Chí Minh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong tình hình hiện nay vì nó liên quan đến nhân dân và cán bộ lãnh đạo chủ chốt.

Cuộc đời cách mạng Hồ Chí Minh là một sự trải nghiệm trở nên huyền thoại

Có thể nói, hiếm có một lãnh tụ nào đi nhiều, có mặt ở hầu khắp các châu lục trên thế giới như Hồ Chí Minh. Người làm nhiều nghề vừa lao động chân tay vừa lao động trí óc trong những điều kiện khắc nghiệt khác nhau. Hồ Chí Minh là số ít trong các lãnh tụ có dịp nói chuyện, đối thoại với tất cả các hạng người trong nước và trên thế giới. Sự trải nghiệm đó đem đến cho Hồ Chí Minh một phong cách rất khác với mối quan hệ xác lập giữa các tầng lớp quần chúng với các lãnh tụ khác, có một cái gì mang một bản sắc đặc biệt và chắc chắn không có gì thay thế được.

Trong điều kiện cầm quyền, Đảng có quyền lực chính trị, lãnh đạo Nhà nước, các đoàn thể nhân dân và toàn xã hội. Uy tín và quyền uy của Đảng không như quyền lực Nhà nước là dựa vào sức mạnh pháp luật, mà dựa vào sự đúng đắn, khoa học của đường lối và phẩm chất, nhân cách, năng lực của đảng viên, cán bộ. Nhận thức rõ điều này, Hồ Chí Minh quan tâm đến việc gia tăng phẩm chất đạo đức cùng với sự gia tăng quyền lực của cán bộ. Độ chênh giữa phẩm chất đạo đức và quyền lực sẽ dẫn tới nguy cơ. Người cán bộ phải thấu hiểu rằng trước và trong quá trình làm cán bộ là “làm người”. Mà đổ vỡ nhân cách là đổ vỡ tất cả. Còn đổ vỡ tư cách cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt thì liên quan đến vai trò lãnh đạo của Đảng, sự tồn vong của chế độ.

Ngay khi Đảng bước lên địa vị cầm quyền, Hồ Chí Minh sớm phát hiện ra mâu thuẫn giữa người bị lãnh đạo là nhân dân với những người lãnh đạo; mâu thuẫn giữa lợi ích cá nhân và lợi ích bộ phận, toàn cục; lợi ích trước mắt và lâu dài. Từ đó, Người đặc biệt quan tâm đến nhân dân. Hồ Chí Minh là người viết, nói về dân nhiều nhất, hay nhất, sâu sắc nhất, cảm động nhất. Theo Người, “trong bầu trời không gì quý bằng nhân dân, trong thế giới không gì mạnh bằng sức mạnh đoàn kết của nhân dân”. Người viết: “Tiếng dân chính là truyền lại ý trời”. “Ý dân là ý trời”. “Đối với dân ta đừng có làm điều gì trái ý dân. Dân muốn gì ta phải làm ấy”. “Nước ta là nước dân chủ, mọi người có quyền làm, có quyền nói”. “Giữ chặt mối liên hệ với dân chúng và luôn luôn lắng tai nghe ý kiến của dân chúng, đó là nền tảng lực lượng của Đảng và nhờ đó mà Đảng thắng lợi. Vì vậy, cách xa dân chúng, không liên hệ chặt chẽ với dân chúng, cũng như đứng lơ lửng giữa trời, nhất định thất bại”.

Hồ Chí Minh khẳng định dân là gốc; dân là chủ và dân làm chủ. Dân là gốc bởi theo quan điểm của Người, lực lượng dân chúng nhiều vô cùng, họ nhiều mắt nhiều tai, cái gì cũng nghe, cũng thấy. Dân là những người trí tuệ nhất. Quyền hành ở trong tay dân. Dân rất tốt và họ có sức mạnh ở niềm tin. Khi họ có niềm tin vào Đảng thì đó là bức tường thành vững chắc nhất bảo vệ Đảng và chế độ. Trái lại, mất lòng tin của nhân dân là mất tất cả. Còn khi nói dân là chủ là khẳng định người dân có địa vị và vị thế của người chủ; dân làm chủ là nhấn mạnh năng lực và bổn phận làm chủ của người dân. Phân tích như vậy để thấy việc Hồ Chí Minh quan tâm đến giá trị dân chủ là muốn khẳng định dân phải được hưởng quyền dân chủ, biết dùng quyền dân chủ, dám nói và dám làm.

Hồ Chí Minh đặc biệt đề cao vai trò của dân. Người thường nhấn mạnh theo đúng đường lối nhân dân. Khi lý giải mối quan hệ giữa việc phụ trách trước Đảng và trước dân, Người viết: “Có người nói rằng, mọi việc họ đều phụ trách trước Đảng, trước Chính phủ. Thế là đúng nhưng chỉ đúng một nửa. Họ phụ trách trước Đảng và Chính phủ, đồng thời họ phải phụ trách trước nhân dân. Mà phụ trách trước nhân dân nhiều hơn phụ trách trước Đảng và Chính phủ, vì Đảng và Chính phủ vì dân mà làm các việc, và cũng phụ trách trước nhân dân. Vì vậy, nếu cán bộ không phụ trách trước nhân dân, tức là không phụ trách trước Đảng và Chính phủ, tức là đưa nhân dân đối lập với Đảng và Chính phủ”. Theo đúng đường lối nhân dân còn ở chỗ, “việc gì cũng hỏi ý kiến dân chúng, cùng dân chúng bàn bạc. Giải thích cho dân chúng hiểu rõ. Được dân chúng đồng ý. Do dân chúng vui lòng ra sức làm”. Quan điểm của Hồ Chí Minh là phải để cho dân chúng phê bình cán bộ, dựa theo ý kiến của họ mà cất nhắc cán bộ, nhất định không xảy ra việc thiên tư, thiên vị”.

Khi Hồ Chí Minh nói, “mỗi đảng viên và cán bộ phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đày tớ thật trung thành của nhân dân” cần phải hiểu “lãnh đạo là làm đày tớ nhân dân và phải làm cho tốt”. Như vậy, Hồ Chí Minh không chỉ nói, viết nhiều và cảm động, sâu sắc về dân mà còn quan tâm nhiều nhất đến đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân. Trong khi phê phán thói quan liêu, mệnh lệnh, hách dịch “đè đầu cưỡi cổ dân”, “vác mặt” làm quan cách mạng, Hồ Chí Minh nhấn mạnh tư duy phục vụ dân của cán bộ. Người coi đó là điều sơ đẳng nhất mà mỗi cán bộ, phải học mãi, học suốt đời mới thuộc được.

Hồ Chí Minh nghiêm minh trong việc thưởng phạt, khen chê

Là một đảng chân chính cách mạng thì phải có thái độ khen chê, thưởng phạt, xây và chống đúng đắn, rõ ràng, công bằng. Chê đúng, phạt đúng, mọi người tâm phục, khẩu phục. Khen, thưởng không đúng người ta cười mình.

Trước hết là vấn đề tự nhận khuyết điểm và khắc phục trong Đảng. Người đời không phải thánh thần, ai cũng có phần tốt, phần xấu trong lòng. Đảng ta không phải trên trời sa xuống. Nó ở trong xã hội mà ra, không phải người người đều tốt, việc việc đều hay. Càng dấn thân vào công tác càng khó tránh khỏi khuyết điểm. Chúng ta không sợ có khuyết điểm, chỉ sợ không dám nhận khuyết điểm và sửa chữa. Hồ Chí Minh dạy: “Một Đảng mà giấu giếm khuyết điểm của mình là một Đảng hỏng. Một Đảng có gan thừa nhận khuyết điểm của mình, vạch rõ những cái đó, vì đâu mà có khuyết điểm đó, xét rõ hoàn cảnh sinh ra khuyết điểm đó, rồi tìm kiếm mọi cách để sửa chữa khuyết điểm đó. Như thế là một Đảng tiến bộ, mạnh dạn, chắc chắn, chân chính”.

Nhận ra khuyết điểm là một bước tiến về văn hóa trong Đảng. Sửa chữa khuyết điểm, cố nhiên, dùng cách giải thích, thuyết phục, cảm hóa, dạy bảo. Tuy nhiên nếu chỉ như vậy, tuyệt nhiên không dùng xử phạt là hoàn toàn chưa đủ. Phải xử lý nghiêm minh cán bộ, đảng viên theo đúng kỷ luật Đảng và pháp luật Nhà nước. Hồ Chí Minh dạy: “Lầm lỗi có việc to, việc nhỏ. Nhất luật không xử phạt thì sẽ mất cả kỷ luật, thì sẽ mở đường cho bọn  cố ý phá hoại. Vì vậy, hoàn toàn không dùng xử phạt là không đúng”. “Pháp luật phải thẳng tay trừng trị những kẻ bất liêm, bất kỳ kẻ ấy ở địa vị nào và làm nghề nghiệp gì”. Hồ Chí Minh đã nhiều lần cảnh báo: “Nhiều nơi các đồng chí phạm lỗi, nhưng không bị trừng phạt xứng đáng, có đồng chí bị hạ tầng công tác nơi này, đi nơi khác lại ở nguyên cấp cũ hay chỉ bị hạ tầng công tác theo hình thức, nhưng vẫn ở cấp bộ cũ làm việc”.

Cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh về phong cách quần chúng, dân chủ, nêu gương thật sự có chất lượng, hiệu quả là cách tốt nhất để giữ được niềm tin của nhân dân đối với Đảng, vấn đề cần quan tâm nhất trong tình hình hiện nay./.

Ban biên tập


Số lượt người xem: 1025 Bản inQuay lại
Xem theo ngày Xem theo ngày